Gia đình đã đổi hướng tôi nhìn về công việc như thế nào
Cảm giác về công việc của tôi từng gắn liền với nỗi sợ tụt lại, với trách nhiệm kéo một đội đi lên. Nhưng mọi thứ bắt đầu dịch chuyển từ ngày tôi hiểu vì sao mình cần về sớm hơn, vì ai mình giữ lại chút sức lực cuối ngày.

7 giờ tối, điện thoại tôi báo có cuộc gọi nhỡ từ vợ. Trên bàn làm việc vẫn còn bát mì úp ăn dở, dòng tin nhắn chưa trả lời kéo dài từ chiều. Ngoài cửa sổ, TP. Cần Thơ lên đèn từng ô cửa nhỏ, còn trong đầu tôi là danh sách việc chưa xong. Những ngày như thế, tôi từng gọi là 'chạy nước rút cuối', rồi tự hối lỗi vì không về nhà đúng hẹn.
Có một thời, nhịp sống của tôi chỉ gắn với công việc. Lúc đó, cảm giác thành công đo bằng số giờ bỏ lại ở công ty, số lần ở lại muộn nhất trong phòng họp, số dự án dở dang được vá kịp trước bình minh. Tôi từng tin bản thân là một người chịu trách nhiệm điển hình: gánh hết, ôm hết, sợ tiếc từng phút ngủ, vì luôn nghĩ ranh giới giữa mình và thất bại chỉ là vài cú chậm chân. Đội ngũ ngày đó là lý do tôi có mặt mỗi sáng, và cũng là cái bóng khiến tôi quên mất phần còn lại của cuộc sống ngoài khung cửa kính.
Nhưng biến chuyển đến chậm hơn tôi nghĩ. Không phải ngày một ngày hai mà người ta đổi toàn bộ cách tự định giá bản thân. Cái tôi từng bám vào, thật ra chỉ là thói quen được trau dồi qua năm tháng: đặt công việc lên trước, để cảm giác quan trọng của mình đè lên mọi lời hứa với gia đình. Tôi từng mơ làm được những điều lớn lao, nghĩ chỉ cần thêm chút nữa, thêm dự án này, thêm lần thử kiểu khác… là xong. Mà rồi không bao giờ là xong.
Tôi nhớ cảm giác mình cầm chìa khóa xe, định rời khỏi cửa công ty lúc đã khuya, mà cứ do dự một nhịp. Không phải sợ ngoài đường vắng, mà sợ câu hỏi: 'Về giờ này còn gọi là về nhà nữa không?' Thứ tôi từng thuyết phục mình là hy sinh, hoá ra lại trở thành cái cớ dễ dãi nhất để trì hoãn những giờ khắc bên cạnh người thân.
Gia đình tôi không bao giờ đợi ở cửa với đèn sáng quắc và lời cằn nhằn kiểu phim truyền hình. Có khi chỉ là một bóng người phía trong bếp, một cái tin nhắn hỏi hôm nay mấy giờ mới về. Lúc tôi về nhà đã muộn, mọi thứ yên ắng như một vọng cổ trễ điệp. Có hôm, tôi nhìn bàn ăn nguội lạnh, tự thấy lòng mình cũng chùng xuống như vậy.
Rồi có lần tôi về sớm hơn mọi khi, không vì công việc xong sớm, mà vì bỗng dưng nhớ ánh đèn vàng trong nhà. Bữa cơm đơn giản, vài câu hỏi vụn vặt về một ngày bình thường. Cảm giác ấy yên tĩnh lạ. Không có bảng số liệu, không có deadline, không ai nhắc đến những vấn đề cần xử lý. Vậy mà có cảm giác như vừa được nạp lại gì đó chính mình từng quên mất tên.
Từ ngày có gia đình, tôi mới biết 'trách nhiệm' không phải chỉ là đảm bảo mọi thứ trong công việc vận hành, mà còn là đủ sức để giữ cho mối quan hệ gần nhau khi mọi thứ xung quanh đều kéo mỗi người về một phía. Trách nhiệm cũng không kỳ vĩ như tôi từng tin. Nhiều khi chỉ là dọn bát, rửa tay trước khi ngồi ăn, hay chủ động kể trước vài phút về kế hoạch hôm sau. Mấy việc vặt ấy tưởng nhỏ, nhưng lại là thứ duy nhất còn sót lại sau những lần thất hứa.
Vọc sĩ Kinh tế Tài chính, dân khởi nghiệp nhiều lần, chuyên vấp ngã có hệ thống. 99% thất bại, 1% vẫn còn đây.


