Chữ 'thôi' trong đầu tôi nặng hơn tôi nghĩ
Có những đêm tôi chỉ muốn nói một chữ 'thôi' cho xong. Nhưng càng đến gần chữ đó, tôi càng phải hỏi lại: mình đang chạy trốn, hay thật sự đang quyết định?

Có những đêm tôi nghĩ, chỉ cần một chữ 'thôi' là xong. Nhẹ như đặt cục đá xuống. Nhưng nghịch lý là càng gần chữ đó, tôi càng tỉnh.
Càng mệt, tôi càng phải tỉnh để trả lời một câu: mình đang chạy trốn, hay mình đang thật sự quyết định.
Những đêm một mình trước màn hình, gần ba giờ sáng, tôi nhìn vào bảng số máu lạnh: tiền chảy đi mỗi tháng, còn cầm cự được mấy tháng nữa, danh sách những thứ không chạy, những con số đỏ trong báo cáo. Mỗi dòng là một con dao nhỏ. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên căn phòng im lặng.
Ngoài kia là đối tác thúc tiến độ, khách hàng đòi sản phẩm, những người trong đội đòi định hướng. Chỉ cần tôi nói 'chúng ta dừng ở đây', mọi thứ sẽ hợp lý trên giấy: thị trường khó, vốn siết, bối cảnh đổi. Ai cũng hiểu.
Chỉ có một người không cho tôi quyền đó: chính tôi, của phiên bản từng nói với mọi người ngày đầu tiên rằng 'chúng ta đi đường dài'. Tôi không phải anh hùng. Tôi chỉ ghét phản bội lời mình đã nói.
Nghịch lý của người đứng mũi chịu sào
Có những thời điểm, buông là lựa chọn hợp lý nhất nếu chỉ tính bằng mô hình tài chính. Cắt lỗ. Thu hồi. Đóng sổ. Nghỉ ngơi. Nếu chỉ là một cá nhân độc lập, có lẽ tôi đã chọn như vậy.
Nhưng nghịch lý của người đứng mũi chịu sào là thế này: hồi đó tôi không còn là cá nhân thuần túy nữa. Mỗi quyết định 'thôi' của tôi, thực ra là 'thôi' của hàng chục gia đình. Là học phí dang dở của con một kỹ sư. Là khoản vay mua nhà của một người vận hành. Là niềm tin cuối cùng mà một khách hàng gửi vào hệ thống của tôi thay vì một hệ thống khác.
Tôi có quyền sai, nhưng tôi không cho phép mình dễ dãi với chữ 'thôi'. Cái giá của một quyết định không chỉ nằm trên báo cáo kết quả kinh doanh.
Nhìn từ bên ngoài, người lãnh đạo lúc nào cũng giống đang lái một con tàu lớn: nói một câu, cả trăm người xoay người. Nhưng bên trong thì khác.
Bên trong, nhiều lúc tôi giống người gác đường trong đêm mưa, tay cầm đèn pin yếu pin, đứng giữa ngã ba không bảng chỉ đường. Trước mặt là bóng tối. Sau lưng là đoàn người tin rằng mình biết đường. Họ nói cười, họ tranh luận, họ gửi email, họ đề xuất. Tiếng ồn rất nhiều. Hướng đi chỉ có một.
Và giữa hai thứ đó, có những đêm tôi chỉ muốn quăng đèn pin xuống đất, quay lưng, bước vào trong bóng tối của riêng mình. Không tiếng người, không câu hỏi, không cần trả lời thêm ai nữa.
Vọc sĩ Kinh tế Tài chính, dân khởi nghiệp nhiều lần, chuyên vấp ngã có hệ thống. 99% thất bại, 1% vẫn còn đây.


